bài thơ nắng bốn mùa

Dịu dàng và nhẹ nhõm nhàng
Vẫn là chị nắng nóng xuân
Hung hăng, hoặc giận dỗi giữ
Là tia nắng mùa hè
Vàng hoe như ham muốn khóc
Chẳng ai không giống nắng nóng thu
Mùa nhộn nhịp khóc hu hu
Bởi vì thế không tồn tại nắng nóng.

Xem thêm: học viện hành chính quốc gia tphcm

Bạn đang xem: bài thơ nắng bốn mùa

Tác giả: Mai Anh Đức.

Bài thơ Nắng tứ mùa (Chị nắng nóng xuân)
Bài thơ Nắng tứ mùa (Mai Anh Đức): Dịu dàng và nhẹ dịu, Vẫn là chị nắng nóng xuân, Hung hăng, hoặc giận dỗi lưu giữ, Là tia nắng ngày hè, Vàng hoe như ham muốn khóc, Chẳng ai không giống nắng nóng thu, Mùa nhộn nhịp khóc hu hu, Bởi vì thế không tồn tại nắng nóng.
Bài thơ Nắng tứ mùa (Nắng hè)
Bài thơ Nắng tứ mùa (Mai Anh Đức): Dịu dàng và nhẹ dịu, Vẫn là chị nắng nóng xuân, Hung hăng, hoặc giận dỗi lưu giữ, Là tia nắng ngày hè, Vàng hoe như ham muốn khóc, Chẳng ai không giống nắng nóng thu, Mùa nhộn nhịp khóc hu hu, Bởi vì thế không tồn tại nắng nóng.
Bài thơ Nắng tứ mùa (Nắng Thu)
Bài thơ Nắng tứ mùa (Mai Anh Đức): Dịu dàng và nhẹ dịu, Vẫn là chị nắng nóng xuân, Hung hăng, hoặc giận dỗi lưu giữ, Là tia nắng ngày hè, Vàng hoe như ham muốn khóc, Chẳng ai không giống nắng nóng thu, Mùa nhộn nhịp khóc hu hu, Bởi vì thế không tồn tại nắng nóng.
Bài thơ Nắng tứ mùa (mùa đông)
Bài thơ Nắng tứ mùa (Mai Anh Đức): Dịu dàng và nhẹ dịu, Vẫn là chị nắng nóng xuân, Hung hăng, hoặc giận dỗi lưu giữ, Là tia nắng ngày hè, Vàng hoe như ham muốn khóc, Chẳng ai không giống nắng nóng thu, Mùa nhộn nhịp khóc hu hu, Bởi vì thế không tồn tại nắng nóng.